Chương sáu mươi tám: Nhị công tử (Huyết sắc yêu đồng)

Standard

Khúc Vân Kỳ lui về phía sau một bước nhìn Ti Đồ Triệt từ trên xuống dưới, thấy sắc mặt Ti Đồ Triệt có sự trống rỗng trong mắt Khúc Vân Kỳ xuất hiện một tia thần sắc khác thường, giật hạ khóe miệng, ngữ điệu mang vẻ kinh ngạc hỏi: “Nhìn dáng vẻ của ngươi, không phải đang bị thương chứ?”

 

Ti Đồ Triệt nhàn nhạt liếc hắn một cái, xoay người hướng gian phòng đi tới, Khúc Vân Kỳ cũng không thèm để ý, hấp tấp đi theo phía sau, khuôn mặt hưng phấn tiếp tục lải nhải hỏi: “Tại sao không trả lời ta? Ngươi không phải bị thương sao? Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Là ai đả thương ngươi? Người kia bây giờ ở chỗ nào? Ngươi đã giết hắn ta chưa?”

 

Ti Đồ Triệt dừng bước, xoay người lại hướng phía Khúc Vân Kỳ vẫn đang tiếp tục om sòm, lạnh giọng quát lên: “Câm miệng! Còn dài dòng nữa có tin ta sẽ ném ngươi từ trong Mãn Hương lâu xuống?”

 

“Thôi đi, xem bộ dạng ngươi bây giờ nửa sống nửa chết, toàn thân chỉ là phù phiếm, ngươi có năng lực ném ta từ nơi này xuống sao?” Khúc Vân Kỳ khinh thường bĩu môi, nhưng cũng không tiếp tục om sòm, hắn lập tức đổi đề tài, vẫn là khuôn mặt hưng phấn tiến tới trước mặt Ti Đồ Triệt nói: “Hỏi qua ngươi một chuyện, ngươi nhất định phải trả lời ta nga! Ngươi có biết một người tên là Ti Đồ Minh?”

 

“Không biết”. Ti Đồ Triệt lạnh lùng trả lời, trong giọng nói mang theo sự không kiềm chế được, ngay sau đó hắn đột nhiên dừng cước bộ, Ti Đồ Minh? Hành động này chỉ là nhất thời, trong nháy mắt hắn lập tức khôi phục bộ dạng ban đầu, hướng Khúc Vân Kỳ không kiềm chế được nói: “Đừng tưởng rằng chỉ cần là họ Ti Đồ thì sẽ có quan hệ với ta, nếu ngươi không có việc gì thì tự giải quyết chuyện của mình đi, không nên tới phiền ta!”

 

Khúc Vân Kỳ cũng chỉ xem lời của Ti Đồ Triệt như gió thổi bên tai, rất nhanh tiến tới trước mặt hắn, vẻ mặt vẫn không thay đổi nói: “Tư Đồ lão huynh, còn có một chuyện rất trọng yếu ta suýt quên, ta hôm nay gặp được một người tửu lượng so sánh với ta còn tốt hơn, nhưng đáng tiếc bây giờ không biết hắn chạy đi nơi nào, hắn nhân lúc ta quá chén vỗ vỗ cái mông rời đi, thật muốn bây giờ tìm ra hắn, sau đó lại cùng hắn so đấu một phen!”

 

Cước bộ Ti Đồ Triệt ngừng lại, hắn đang nhớ hôm nay trên người Tịch nhi hình như phảng phất có mùi rượu, vốn hắn không để ý vì mặc dù nàng bình thường không thích uống rượu nhưng thỉnh thoảng uống một chút cũng không có gì kỳ quái. Bây giờ Khúc Vân Kỳ nhắc tới như vậy khiến cho hắn phải để ý, hắn cũng từng bị nàng cho quá chén, cho nên biết tửu lượng của nàng tuyệt đối không phải tầm thường, hoặc nói thẳng nàng căn bản là quái thai.

 

Ti Đồ Triệt nhẹ nhíu hạ mi, khóe mắt thấy Khúc Vân Kỳ tinh lực tràn đầy liền hỏi: “Ngươi nói người này không phải là Ti Đồ Minh đấy chứ?”

 

Nghe vậy, Khúc Vân Kỳ gật đầu một cái, khuôn mặt cười cười nói: “Chính là hắn, không nghĩ trên đời này vẫn còn tồn tại người khiến Khúc Vân Kỳ ta quá chén, Tư Đồ huynh ngươi cũng chỉ có thể ngang sức ngang tài nha!” Khúc Vân Kỳ nhìn thoáng qua Ti Đồ Triệt cước bộ có chút phù phiếm, chuyển giọng nói: “Bất quá xem bộ dạng ngươi bây giờ hẳn cũng không thích hợp uống rượu, không cẩn thận mà uống còn ảnh hưởng tới cái mạng nhỏ của ngươi!”

 

Trên trán Ti Đồ Triệt mơ hồ có gân xanh xuất hiện, lạnh lùng nhìn Khúc Vân Kỳ nói: “Vậy ngươi còn đứng ở chỗ này làm cái gì? Còn muốn kéo ta cùng ngươi đi uống rượu à?”

 

“Không cần! Ta chỉ là thấy ngươi cho nên tiến lên đây chào hỏi mà thôi, dù sao cũng là hảo huynh đệ nhiều ngày không gặp phải không? Ta đây không quấy rầy ngươi, hay là đi tìm mỹ nhân nhỉ, hắc hắc! Nếu còn có thể gặp Ti Đồ Minh thì tốt”. Vừa nói xong Khúc Vân Kỳ quơ cây quạt hướng lầu dưới đi xuống, hắn cảm thấy thích thú hơn khi được ở đó đùa giỡn với bao nhiêu cô nương.

 

Thân ảnh Khúc Vân Kỳ đã biến mất ở khúc quanh, Ti Đồ Triệt vẫn đứng nguyên tại chỗ, vẻ mặt nhìn về hướng đó như có điều gì suy nghĩ trong mắt hiện lên một tia lo lắng, hắn đang nghĩ tới từng lời của Khúc Vân Kỳ. Khúc Vân Kỳ đã nói nếu có một ngày hắn gặp một người có thể khiến hắn quá chén, tửu lượng so với hắn còn tốt hơn, là nam nhân hắn sẽ phải cùng hắn làm huynh đệ cả đời, là nữ nhân sẽ lấy về nhà để cho nàng làm nương tử của hắn.

 

Tịch nhi bây giờ đã là nương tử của An Kỳ Lạc, theo lý mà nói không nên lo lắng gì nữa, nhưng  Khúc Vân Kỳ sau đó còn nói một câu, đó chính là bất kể nữ tử kia đã lập gia đình hay chưa hắn cũng không quản! Mặc dù An Kỳ Lạc không thể nào để cho Khúc Vân Kỳ cướp Tịch nhi đi, nhưng nếu như hắn có chủ tâm quấy rối cũng không ai biết hắn sẽ làm ra chuyện gì. Hắn rất nhàn rỗi, lúc nhàn rỗi e là sẽ nghĩ cách làm sao đi tìm người khác gây phiền toái khiến cho mình không còn rảnh rỗi đến như vậy.

 

Sau khi Khúc Vân Kỳ biến mất ở hành lang bên cạnh Ti Đồ Triệt cũng xuất hiện một người khác, chính là Kim Cánh đi xuống giúp hắn chuẩn bị đồ ăn. Nàng ân cần nhìn Ti Đồ Triệt hỏi: “Công tử, nhìn dáng vẻ của người hình như là bị thương, không nên gấp gáp có phải không?”

 

Ti Đồ Triệt nhẹ gật đầu một cái, hướng gian phòng đi tới, nhàn nhạt nói: “Không cần gấp gáp, tĩnh dưỡng một thời gian ngắn sẽ không sao. Gần đây có chuyện trọng yếu gì không?”

 

“Chuyện trọng yếu thì không có, nhưng gần đây cứ điểm của Dạ Thánh môn ở Thanh Minh thành tựa hồ có chút dị động, về phần xảy ra chuyện gì thì không rõ ràng lắm, công tử cũng biết, tin tức của Dạ Thánh môn vẫn luôn là tin tức khó thăm dò nhất trong tất cả các loại tin tức”. Kim Cánh đi theo phía sau Ti Đồ Triệt, thoáng cái suy tư hồi đáp.

 

Ti Đồ Triệt nhẹ gật đầu một cái, trên mặt nhìn không ra bất kỳ thái độ gì, lãnh đạm nói: “Tiếp tục dò xét, xem Dạ Thánh môn rốt cuộc xảy ra chuyện gì!”

 

“Dạ!”

 

Ti Đồ Triệt không nhịn được ho nhẹ một tiếng, nhẹ nhàng nhăn lông mày, chết tiệt, bị tên kia đả thương nặng như vậy, mới chỉ đi vài bước hơi thở đã không yên, khí huyết cuồn cuộn, xem ra phải yên tĩnh nghỉ ngơi một thời gian ngắn mới có thể hoàn toàn phục hồi như cũ.

 

Khuôn mặt Kim Cánh ân cần nhìn hắn, khẩn trương hỏi: “Công tử không cần gấp gáp sao? Nhìn dáng vẻ của người không giống như không có chuyện gì, hẳn là bị thương rất nặng, bên trong phòng đã chuẩn bị thức ăn, sau khi dùng xong xin mời người nghỉ ngơi một chút!”

 

Ti Đồ Triệt nhàn nhạt phất phất tay nói: “Biết rồi, nếu như không có chuyện gì khác ngươi lui xuống trước đi, không nên tới quấy rầy ta, nếu có chuyện gì cần nói ta sẽ gọi ngươi !”

 

“Thuộc hạ cáo lui!”

 

“Đợi một chút!” Khi Kim Cánh xoay người rời đi, Ti Đồ Triệt đột nhiên lại gọi nàng, chống lại tầm mắt không giải thích được của nàng nói: “Lưu ý động tĩnh gần đây của Khúc Vân Kỳ, có chuyện gì thì báo cáo với ta!”

 

Kim Cánh sửng sốt một chút, trong mắt có nhàn nhạt nghi ngờ, nhưng không hỏi gì cả, hướng Ti Đồ Triệt cung kính hành lễ nói: “Thuộc hạ sẽ lưu ý!”

 

Bên trong Dạ Thánh môn, Lam Tịch Nguyệt có chút bất đắc dĩ gục trên người An Kỳ Lạc, nếu như không phải An Kỳ Lạc đích thân ôm chặt nàng làm cho nàng không ngọ nguậy được, nàng nhất định sẽ không an tĩnh nằm ở trên giường như vậy. Nhưng bây giờ tựa hồ cũng không thể coi là nằm ở trên giường, nhiều nhất chỉ có thể coi là gục ở trên người An Kỳ Lạc.

 

Nàng nhẹ nhàng cử động thân thể, nhìn An Kỳ Lạc khuôn mặt tươi cười nhu hòa nói: “An Kỳ Lạc, buông tay, ta đã không có chuyện gì, không cần phải nghỉ ngơi nữa”.

 

An Kỳ Lạc không để ý nàng, hắn chỉ thích ôm nàng như vậy, hơn nữa hắn không tin nàng không có chuyện gì, nội lực hao tổn nhiều như vậy làm sao có thể phục hồi trong một thời gian ngắn? Ít nhất cũng phải tu dưỡng hai ba ngày. Nghĩ tới đây hắn lại nghĩ tới một sự kiện khác vốn hắn vẫn luôn mong đợi, cúi đầu cằm tựa vào ngực Lam Tịch Nguyệt vẻ mặt không nhịn được cười khúc khích hỏi: “Tịch nhi, nàng còn nhớ một chuyện hay không?”

 

Lam Tịch Nguyệt không giải thích được nhẹ nhíu hạ mi hỏi: “Chuyện gì?” Có chuyện gì sao, thật giống như không có!

 

Nghe vậy, An Kỳ Lạc bất mãn nhìn nàng một cái, sau đó nói: “Buổi sáng hôm nay lúc nàng rời giường đã nói ban ngày làm sao có thể là đêm động phòng hoa chúc, cho nên chờ đến tối chắc là được, cho nên…”

 

Còn chưa đợi hắn nói hết lời, Lam Tịch Nguyệt vội tránh thoát ra ngoài, ngồi trên giường biểu hiện là lãnh thê của hắn nói: “Đừng nói loạn nga, ta cái gì cũng không đáp ứng ngươi”.

 

“Wow, Tịch nhi làm sao có thể nói như vậy?” An Kỳ Lạc từ trên giường ngồi dậy kêu to, đem Lam Tịch Nguyệt bên cạnh ôm vào trong ngực không ngừng liếm, cả khuôn mặt tiếp tục đỏ bừng, tràn đầy ủy khuất nói: “Nương tử, chúng ta thành thân cũng đã nhiều tháng, hơn nữa cùng giường chung gối cũng chừng mấy ngày, nàng chừng nào mới tính toán muốn thân thể của ta đây?”

 

Lam Tịch Nguyệt đưa tay muốn đẩy An Kỳ Lạc ra, nhưng khí lực của hắn quá lớn, hơn nữa còn không ngừng liếm khiến cả người nàng không nhúc nhích nổi, tay chân như nhũn ra, cảm giác hơi thở không yên. Nhất là lúc nghe tới câu nói cuối cùng của hắn nàng đột nhiên cảm giác cả người cũng bốc hỏa, hắn dám dùng lời mập mờ như vậy sao? Mặc dù có thể đích xác là chuyện vô cùng mập mờ nhưng Lam Tịch Nguyệt xấu hổ phát hiện những lời này của An Kỳ Lạc hình như thể hiện hắn đang chờ nàng đi cưng chiều hắn.

 

Rốt cục nàng đẩy đầu của hắn ra một chút, im lặng nhìn hắn nói: “An Kỳ Lạc, nhờ cậy ngơi không nên tùy tiện nói lung tung có được không?” Nàng cảm giác mỗi lần hắn nói những lời này trong lòng nàng sẽ sinh ra một cảm giác vô cùng cổ quái, một loại cảm giác mà ngay chính nàng cũng không biết là cảm giác gì, có chút tức giận, có chút ngượng ngùng, có chút buồn bực, có chút hớn hở… Dù sao cảm giác cũng rất nhiều, rất phức tạp, nàng không biết thực sự phải hình dung thế nào cho phải.

 

An Kỳ Lạc có chút ngoài ý muốn nhìn Lam Tịch Nguyệt mặt mơ hồ đỏ ửng, có chút không dám tin chăm chú nhìn nàng một lúc lâu sau đó cười vui vẻ, bộ dạng giống như bị ăn quịt nói: “ Chẳng nhẽ Tịch nhi cho là ta nói lung tung sao? Ta rất chân thành, chúng ta đã thành thân nhiều tháng nhưng lại chưa từng có đêm động phòng hoa chúc!” Sớm biết như vậy sau hôm thành thân đó hắn đã thực hiện rồi! An Kỳ Lạc nghĩ đến đó gương mặt đỏ rừng rực, quang mang trong hai mắt lóe sáng.

 

Nhìn An Kỳ Lạc tâm hồn lơ lửng trong tưởng tượng Lam Tịch Nguyệt không khỏi cảm thấy tức giận, đưa tay hung hăng bấm ở trên mặt của hắn một cái, thừa dịp hắn bị đau buông tay ra nàng từ trong ngực của hắn tránh thoát ra ngoài, lui về phía sau hắn với khoảng cách lớn nhất có thể, đó cũng chính là vách tường cạnh giường. Nhưng bởi vì nàng giúp Ti Đồ Triệt chữa trị thương thế mà vận công đến kiệt sức, thân thể không có cách nào khôi phục lại trong mấy canh giờ ngắn ngủi như vậy cho nên nàng tựa vào vách tường không nhịn được ho khai vài tiếng, thở hổn hển như hụt hết hơi.

 

Thấy thế An Kỳ Lạc cũng lập tức phản ứng, tự nhiên không hề đề cập đến đề tài kia với Lam Tịch Nguyệt nữa nhưng lại tiến tới trước mặt nàng, vỗ nhẹ lưng của nàng, khuôn mặt tràn đầy đau lòng, thở dài một tiếng nói: “Tại sao liều mạng như vậy? Ti Đồ Triệt đối với nàng quan trọng như vậy sao? Quan trọng đến nỗi ngay cả mạng cũng có thể không cần?”  Thật ra khi thấy Ti Đồ Triệt xuất hiện, hơn nữa chứng kiến nàng vì cứu hắn mà thiếu chút nữa tẩu hỏa nhập ma An Kỳ Lạc đã cảm giác nguy cơ, hắn rất lo lắng Ti Đồ Triệt có giống Duẫn Hữu Phàm hay không, thừa dịp hắn không chú ý sẽ đoạt Tịch nhi đi. Có thể Tịch nhi không nhận ra nhưng cùng là nam nhân hắn có thể phát hiện từ trong ánh mắt của Ti Đồ Triệt, hắn cũng yêu Tịch nhi mặc dù hắn rất giỏi che dấu, mà hết lần này tới lần khác Tịch nhi cũng để ý hắn như vậy, so sánh với Duẫn Hữu Phàm sự quan tâm còn nhiều hơn một chút.

 

Đây đương nhiên là chuyện khiến cho An Kỳ Lạc cảm thấy vô cùng bất an, cho nên hắn đã nghĩ nếu như bọn họ là phu thê thực sự Tịch nhi có phải sẽ an toàn hơn một chút hay không? Mặc dù không thể ngăn chặn nhưng cũng khiến tình cảm trong lòng Tịch nhi dày thêm một lớp, cũng sẽ quan tâm tới hắn nhiều hơn chăng? Có lẽ làm như vậy có chút ích kỷ nhưng hắn rất sợ Tịch nhi bị người khác cướp đi, ngay cả chính hắn cũng không rõ hắn đối với Tịch nhi rốt cục là không có lòng tin hay là đối với chính hắn không có lòng tin.

 

Lam Tịch Nguyệt sửng sốt tựa khẽ trên người An Kỳ Lạc nhàn nhạt nói: “Hắn là sư huynh của ta, cũng là thân nhân duy nhất trong lòng ta, ta dĩ nhiên không muốn thấy hắn gặp chuyện không may”.

 

“Cho dù làm cho mình gặp phải nguy hiểm cũng không quản sao?”

 

“Đúng!” Nàng ngẩng đầu lên chống lại ánh mắt ảm đảm mang theo đau lòng của An Kỳ Lạc nói thẳng: “Kể từ ba năm trước đây, sau khi sư môn bị diệt vong chỉ còn lại hai người chúng ta, mà ở trên đời này ta cũng chỉ có hắn là người thân, ngoại trừ việc báo thù cho những thân nhân đã chết ta còn muốn bảo vệ thật tốt thân nhân duy nhất còn sống này, cho dù là dùng cả tính mạng ta cũng nguyện ý!”

 

An Kỳ Lạc cảm giác muốn phát điên, đau lòng, hâm mộ, ghen tị, lo lắng… hằng hà vô số cảm giác đồng loạt cuộn lên trong lòng, rốt cuộc Tịch nhi đối với Ti Đồ Triệt là dạng tình cảm gì? Là tình cảm thân thích? Hay còn có loại tình cảm nào khác? Hắn không biết hơn nữa cũng không dám hỏi, hắn sợ nghe phải cái đáp án mà hắn không muốn nghe. Chỉ có thể ôm nàng thật chặt trong ngực, nhắm mắt lại cọ cọ ở khe hở giữa hai người lẩm bẩm nói: “Tịch nhi, nàng có biết hay không, ta thật ghen tỵ Ti Đồ Triệt có thể khiến nàng quan tâm hắn như vậy, cũng thật lo lắng hôm nay lỡ như nàng gặp chuyện không may”.

 

Lam Tịch Nguyệt an tĩnh vùi mặt trong ngực hắn nhẹ giọng nói: “An Kỳ Lạc, nếu như ta muốn ngươi bận rộn chiếu cố ta, thậm chí bỏ bê cả chuyện của Dạ Thánh môn ngươi có thể giúp ta hay không?”

 

An Kỳ Lạc sửng sốt một chút, nhưng ngay sau đó khóe miệng cong lên nụ cười thản nhiên, gật đầu cười nói: “Dĩ nhiên giúp, chỉ cần nàng mở miệng.”

 

Nghe vậy, Lam Tịch Nguyệt ngẩng mặt lên nhìn An Kỳ Lạc nói: “Tốt lắm, ta bây giờ muốn biết tất cả chuyện của Lục vương gia Thanh Tố quốc, muốn biết hắn cùng trưởng công chúa có hiệp nghị hoặc là quy ước gì hay không, vật mà Lục vương gia muốn có từ trong tay trưởng công chúa là vật gì!” Nàng dừng lại một chút, hình như nghĩ tới điều gì, đột nhiên đổi giọng nói: “Những chuyện này trực tiếp đi hỏi Ti Đồ Triệt là được rồi, nhưng ngươi phải giúp ta phái người nghiêm mật giám thị bên trong Lục vương gia phủ cùng tướng quân phủ có được hay không?”

 

Nếu như là hỏi một chút tin tức tình báo… những chuyện Ti Đồ Triệt biết đến hẳn tương đối nhiều, hơn nữa hắn bây giờ hẳn đã biết một ít chuyện nên không cần lãng phí thời gian, hãy để cho An Kỳ Lạc hỗ trợ chuyện cần thiết hơn.

 

An Kỳ Lạc rất vui vẻ, mặc dù lúc nghe nàng nói có thể đi hỏi Ti Đồ Triệt không nhịn được có chút ghen tức quay cuồng nhưng hắn vẫn rất vui bởi vì Tịch nhi rốt cục nguyện ý để cho hắn hỗ trợ, hắn cũng rốt cục có thể vì nàng làm chút ít chuyện! An Kỳ Lạc gật đầu cười nói: “Được, ta lập tức đi  làm ngay, nàng cứ chờ!”

 

Sau đó hắn từ trên giường tung mình đứng trên mặt đất, muốn xoay người rời đi nhưng không nhịn được xoay người lại nhìn Lam Tịch Nguyệt nói: “Nhớ kỹ, nàng bây giờ không thể đi ra ngoài, trước tiên an dưỡng thân thể thật tốt rồi hãy nói, biết không? Về chuyện nàng muốn hỏi Ti Đồ Triệt, cùng lắm thì ta đi tìm hắn hỏi, hoặc là trực tiếp gọi hắn đến đây để hỏi là được.”

 

Hắn bây giờ tựa hồ vô cùng kiêng kỵ Ti Đồ Triệt, trước tiên bỏ qua một bên không đề cập tới chuyện Ti Đồ Triệt nói hắn là Vương gia giận dữ, dù sao ánh mắt của hắn vốn là màu đỏ, sau lưng hắn người khác vẫn liên tục nói còn Ti Đồ Triệt thì trực tiếp đả kích hắn trước mặt. Ánh mắt An Kỳ Lạc phi thường cẩn thận suy nghĩ, riêng chuyện Ti Đồ Triệt là người có khả năng tranh đoạt Tịch nhi nhất cũng đủ để cho hắn phải kiêng kỵ, dù sao sau này nhất định phải cẩn thận không để Ti Đồ Triệt và Tịch nhi có cơ hội ở chung một chỗ. Đột nhiên sau đó An Kỳ Lạc xoay người rời khỏi phòng, trước hết phải thực hiện thỏa đáng lời Tịch nhi dặn dò!

 

Quả thật Lam Tịch Nguyệt cũng tính toán không muốn đi ra ngoài, trước hết xếp chân ngồi ở trên giường điều tức nội lực, sau đó sẽ nghe lời An Kỳ Lạc nằm xuống nghỉ ngơi. Kế tiếp nàng còn có rất nhiều chuyện muốn làm cho nên lúc không có gì làm như lúc này, thân thể cũng mệt nhọc phải an dưỡng tốt trong mấy ngày, như vậy mới nhanh hồi phục hơn một chút.

 

Lục vương gia này nếu như xác định được chính xác là Lục hoàng thúc của Lam Tịch Nguyệt, cùng phụ hoàng tuy là huynh đệ không chung mẫu thân nhưng cho đến nay biểu hiện ở trong triều đều rất bình thản, bộ dạng không tranh quyền đoạt thế, vậy mà thật ra trong bóng tối cũng nuôi dưỡng một nhóm tử sỹ tinh nhuệ. Rốt cuộc hắn mưu cầu cái gì bây giờ hẳn chỉ mỗi mình hắn tự biết, điều Lam Tịch Nguyệt muốn biết hắn có quan hệ gì với trưởng công chúa chắc cần phải đi hỏi thăm Ti Đồ Triệt mới được. 

 

Trong toàn thiên hạ khổng lồ này Ti Đồ Triệt sở hữu nơi thông tin nhanh nhạy, chỉ cần là thứ hắn muốn biết không có cách nào là không thể tìm ra, chỉ sợ ngay cả hệ thống tình báo triều đình hai nước Thanh Tố quốc và Lâm Nguyệt quốc đều kém xa hệ thống tình báo của hắn. Dù sao cũng có sự ủng hộ của Lam Tịch Nguyệt, nàng là một đặc công nổi bật ở thời hiện đại chắc chắn biết cách thu thập thông tin tình báo, cho dù thời đại này không có nhiều công cụ hữu hiệu trợ giúp nhưng kiến thức của nàng so với người thời đại này cao minh hơn mấy trăm nghìn năm.

 

An Kỳ Lạc phái người của Dạ Thánh môn đêm mồng 7 tháng 1 trông coi Lục vương phủ, có thể còn có một bộ phận người trực tiếp thâm nhập vào đó, quang minh chính đại đi lại trong Lục vương phủ, về phần rốt cuộc đây là những người nào, ở trong Lục vương phủ có thân phận gì chỉ sợ chỉ có An Kỳ Lạc cùng những người đó biết.

 

Nghỉ ngơi hai ngày, trên căn bản coi như Lam Tịch Nguyệt hoàn toàn không có chuyện gì, chẳng qua là Ti Đồ Triệt có thể cần thêm một thời gian ngắn nữa. Mà mấy ngày qua Lam Tịch Nguyệt cũng không đi chỗ nào, ngoan ngoãn ở bên trong Dạ Thánh môn điều tức thân thể, về chuyện nàng muốn hỏi Ti Đồ Triệt một vài vấn đề vẫn gác lại đó chưa giải quyết.

 

Nàng đổi lại nam trang, trên mặt cũng cải trang một chút sau đó vươn vai một cái liền quyết định muốn ra cửa tóm lấy Ti Đồ Triệt để thương lượng chút chuyện. Vừa đi tới cửa mặt nàng đã va vào một lồng ngực, không nhịn được buồn bực hừ một tiếng vội vàng lui về sau mấy bước che chỗ mũi bị đau nhìn về phía An Kỳ Lạc đứng nhíu hạ mi giọng mang theo một chút xíu hờn dỗi nói: “Làm sao ngươi đột nhiên xuất hiện ở cửa rồi?”

 

Thấy thế, An Kỳ Lạc vội vàng tiến lên đưa tay cẩn thận nắm lấy bàn tay nàng đang che mũi khẩn trương hỏi: “Thế nào? Có phải rất đau không?”

 

Nàng lắc đầu nhàn nhạt nói: “Không có, đã không còn đau. Bất quá ta đang muốn đi ra ngoài, mà ngươi lại đang cản trở đường của ta.”

 

Nhìn thấy nam trang trên người nàng, An Kỳ Lạc đã đoán ra nàng muốn đi ra ngoài, nghe vậy cũng chỉ gật đầu, tay nhẹ xoa sống mũi của nàng, ôn nhu nói: “Ta đã nhìn ra, nàng muốn đi tìm Ti Đồ Triệt sao?”

 

“Ừ!”

 

Trong lòng An Kỳ Lạc chua xót, còn có chút lo lắng, đối với Ti Đồ Triệt càng thêm hết sức phòng bị, nhưng thật đáng chết, vừa lúc hắn có việc không thể theo nàng cùng đi. Nghĩ đến Ti Đồ Triệt có thể ở chung một chỗ với Tịch nhi trong một thời gian ngắn An Kỳ Lạc không nhịn được muốn hỏi nàng một tiếng có thể chờ hắn sau khi xử lý xong chuyện sẽ cùng đi với nàng. Bất quá hắn biết đó là chuyện không thể nào cho nên không nói ra miệng, chỉ có chút không yên lòng dặn dò: “Lúc đi ra ngoài nàng phải cẩn thận một chút, không nên vừa bị đả thương lại cứu người nào đó khiến cho mình mệt nhọc thêm! Ta còn có chút chuyện không thể đi cùng nàng”.

 

Lam Tịch Nguyệt gật đầu một cái, sau đó vòng qua An Kỳ Lạc hướng cửa đi tới, chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng: “Ta biết rồi, yên tâm đi!” Thật ra hắn không cùng đi tốt hơn, cũng không biết tại sao hai người là hắn và Ti Đồ Triệt vừa thấy mặt nhau bộ dạng đã tựa hồ muốn xông vào đánh nhau, nếu như hắn cùng đi, bảo đảm nàng sẽ không moi được bất kỳ thông tin gì từ Ti Đồ Triệt vì cái miệng đó trước hết sẽ phải ầm ĩ với An Kỳ Lạc.

 

Thật ra Ti Đồ Triệt rất hiếm khi kích động gây lộn với người khác, còn khuôn mặt An Kỳ Lạc vẫn luôn hàn băng chỉ khi thấy nàng mới trở nên ấm áp hơn một chút, những lúc khác đều rất kiệm lời. Không nghĩ hai người đó vừa thấy mặt nhau đã hoàn toàn thay đổi, Ti Đồ Triệt vốn ít gây lộn khuôn mặt bỗng trở nên điêu toa ác độc, còn An Kỳ Lạc từ trước đến giờ tâm tính lạnh băng sẽ trở nên có chút táo bạo.

 

Lúc Lam Tịch Nguyệt tiến vào bên trong Mãn Hương lâu Ti Đồ Triệt đang ở bên trong phòng xếp bằng chân vận công điều tức, trên người hắn có một tầng sương mù tỏa ra mang theo nhàn nhạt lạnh lẽo, mồ hôi ở trên mặt hắn toát ra không lâu sau ngưng đọng thành một tầng băng sương thật mỏng để cho khuôn mặt hắn bây giờ nhìn qua mang theo màu trắng giống như vừa bị đào lên từ trong đống tuyết.

 

Nàng chọn lấy một cái ghế băng bên cạnh ngồi xuống, mỗi lần nàng tiến vào đây đều thông qua đường cửa sổ vì không muốn cho người khác biết nàng xuất hiện ở Mãn Hương lâu, cũng coi như là một phương thức ẩn danh. Quay đầu đánh giá xung quanh, gian phòng này hình như cũng không có gì khác những gian phòng khác ở Mãn Hương lâu, chỗ bất đồng duy nhất hẳn chính là ở trong phòng không có một cô nương đợi tiếp khách mà là một nam tử.

 

Nhưng càng là chỗ bình thường càng có thể giấu đồ quan trọng, rất nhiều đồ giấu ở nơi người ta không thể tưởng tượng được hoặc là chỗ mà bất luận kẻ nào cũng có thể tìm ra nhưng hết lần này tới lần khác người ta không lưu ý do đó bỏ sót không tìm kiếm.

 

Lam Tịch Nguyệt đứng dậy đi tới bức họa phía trước tay kéo nó sang một bên lộ ra một hốc tối từ nơi nào đó lấy ra một chồng sổ sách để lên mặt bàn, sau đó một lần nữa để bức họa kia về vị trí cũ, nàng ngồi ở cạnh bàn lật xem sổ sách. Ti Đồ Triệt đang bị thương, thân thể không tốt nàng giúp hắn xem xét tình hình một chút, nhìn dáng vẻ hắn nhất thời sẽ không tỉnh lại.

 

Một hốc tối như vậy ở trong phòng chẳng qua là để chứa một chồng sổ sách, đó không phải là đồ trọng yếu nhất mà người ta cần tìm. Đối với một thanh lâu bình thường, chồng sổ sách đó dĩ nhiên vô cùng quan trọng. Cho nên, nếu quả thật có người nào đó vào đây phát hiện ra bên trong hộc tối có giấu một chồng sổ sách sẽ không coi đây là chuyện kỳ quái, do đó hắn sẽ coi chồng sổ sách chính là thứ đồ quan trọng được cất giấu mà bỏ quên một thứ đồ còn quan trọng hơn ẩn sâu phía sau chồng sổ sách đó.

 

Ví dụ như bên dưới hốc tối kia sẽ còn một hốc tối khác cất giấu một thứ đồ còn quan trọng hơn. Chẳng mấy người phát hiện ra hốc tối đầu tiên rồi sẽ phát hiện trong đó còn có thêm một hốc tối bí ẩn khác đâu!

 

Tầm mắt Lam Tịch Nguyệt nhanh chóng quét qua sổ sách, một tay lật giở, một tay khác viết cái gì đó lên. Tập giấy điệp vốn ở một bên bàn đã chuyển dời đến bên tay Lam Tịch Nguyệt, nét bút của nàng vẫn nhanh chóng thảo nét chữ, đối với nàng mà nói tính toán sổ sách loại này chỉ là chuyện nhỏ không cần hao tốn nhiều trí óc cùng tinh lực.

 

Ti Đồ Triệt nhẹ nhíu hạ mi, tầng sương mù bay xung quanh người dần dần phai nhạt đi, băng sương trên mặt cũng có dấu hiệu tan rã sau đó chậm chạp mở mắt nhìn Lam Tịch Nguyệt đang cúi đầu trên bàn chăm chú nhìn xem sổ sách, trên mặt hắn xuất hiện nụ cười nhu hòa. Hắn hít sâu một hơi, thần sắc mê luyến trong ánh mắt biến mất, vươn vai từ trên giường đi xuống ngồi bên cạnh Lam Tịch Nguyệt nhìn nàng cầm quyển sách rất dày, bút cũng đang bay múa trong tay cười nói: “Ta thấy thực vui vẻ, sau này có nên giao hết toàn bộ sổ sách cho tiểu sư muội bảo đảm không biết tiểu sư muội tính sao?”

 

Lam Tịch Nguyệt ngẩng đầu liếc hắn một cái, cúi đầu viết nốt một chi tiết sau đó ném cái bút cầm trong tay, chiếc khăn trải bàn hoa mỹ cũng bị chấm một vệt đen. Nàng không thèm để ý Ti Đồ Triệt đang ngồi nhìn cái khắn trải bản thần sắc tràn đầy đau lòng, nàng ngồi trên ghế băng xoay người lại nhìn hắn hờ hững nói: “Ta có vấn đề muốn hỏi ngươi vừa lúc qua đây thấy ngươi đang vận công nhàn rỗi không có chuyện gì làm mới tính toán sổ sách giúp ngươi, không nên được voi đòi tiên a!” Ti Đồ Triệt đưa tay sửa sang đồ đạc xốc xếch do bị Lam Tịch Nguyệt ném bút, ủy khuất xem xét nàng một cái sau đó nói: “Muốn hỏi gì cứ nói, nếu ta biết nhất định sẽ trả lời!” Thật ra cho dù nàng không hỏi hắn cũng đoán ra được nàng muốn hỏi vấn đề gì, dù sao đã là huynh muội nhiều năm như vậy không phải là không đoán ra được.

 

Lam Tịch Nguyệt quét mắt nhìn hắn một cái lạnh lùng hỏi: “Ngươi biết ta muốn hỏi điều gì sao? Ta muốn biết chuyện của Lục vương gia, còn có chuyện của trưởng công chúa nữa”.

 

Ti Đồ Triệt suy tư sau đó nhẹ nói: “Ta chỉ biết biểu hiện của Lục vương gia không giống như bề ngoài gần gũi không tranh quyền đoạt thế của hắn, hắn bí mật đào tạo một nhóm tử sỹ để cống hiến cho hắn, rất nhiều chuyện hắn đều giao cho nhóm tử sỹ kia thực hiện. Hoàn thành thì trở về phục mệnh, thất bại thì bỏ mạng không để lại bất cứ dấu vết gì. Thậm chí thế lực bọn sát thủ đó ở trên giang hồ cũng không nhỏ, tên Quý Uy mấy ngày trước gặp mặt chính là sát thủ đầu não, nhiệm vụ giết người của hắn cũng đều do Lục vương gia bày mưu tính kế”.

 

Lam Tịch Nguyệt không giải thích được nhẹ nhíu hạ mi: “Nếu hắn là tử sỹ của Lục vương gia về lý không nên một mình hành động, nhưng tại sao ngày đó hắn lại muốn chặn ngươi lại bộ dạng tỏ ra chỉ muốn giết ngươi cho hả lòng hả dạ?” Nếu đã là tử sỹ, tình cảm đương nhiên không thể thuộc về bản thân, làm sao có thể vô duyên vô cớ gây sự làm khó người khác? Trừ phi là chính chủ nhân hắn bày mưu đặt kế.

            

Nghe vậy trên mặt Ti Đồ Triệt hện lên vẻ vô tội nói: ‘Cái này ngươi cũng biết, nhân sỹ trong giang hồ sẽ luôn có cừu nhân, Quý Uy chính là một trong những cừu nhân thù hận tương đối sâu đối với ta. Thấy cừu nhân là ta đây đương nhiên không nhịn được sẽ động thủ, nhưng thật may mắn lúc ấy tiểu sư muội lại có mặt tại đó nếu không sẽ không còn được gặp lại sư huynh ta đây!”

 

Lam Tịch Nguyệt nhẹ chớp mắt, không tiếp tục đề tài này nữa mà tiếp tục hỏi: “Lục vương gia tại sao muốn nuôi dưỡng một nhóm tử sỹ? Mục đích của hắn là gì?”

 

Mặt Ti Đồ Triệt có chút biểu hiện như bị làm khó, nhún vai nói: “Chuyện cơ mật như vậy làm sao chúng ta có thể dễ dàng tra ra được? Hơn nữa chuyện này ngoại trừ Lục vương gia ra không có mấy người biết rốt cuộc hắn có ý đồ gì, bất quá khả năng có thể nhất là hắn muốn phản bội, muốn đảm đương cương vị Hoàng đế! Mấy năm nay, danh vọng của hắn ở trong triều rất cao, cũng mật thiết qua lại với nhiều đại thần, trên tay ngoài bọn tử sỹ ra còn nắm binh phù mười vạn đại quân của Thanh Tố quốc. Chẳng qua Hoàng thượng cũng không ngồi không, đối với hắn cũng có phòng bị, bây giờ đang trăm phương ngàn kế muốn thu hồi binh quyền trên tay hắn!”

 

“Nếu như mục đích của hắn thật sự là ngôi vị Hoàng đế, vậy thì có quan hệ gì với trưởng công chúa?”

 

Ti Đồ Triệt nhún nhún vai, khoanh hai tay nói: “Cái này ta càng thêm không biết, bất quá kết quả điều tra bước đầu chính là trên tay trưởng công chúa có vật Lục vương gia vô cùng muốn có nhưng hắn không muốn tự mình động thủ đòi về, hơn nữa thấy trưởng công chúa cũng sẽ không dễ dàng đưa cho hắn nên mới bày mưu tính kế cho Quý Uy đến gần trưởng công chúa, sau đó nhân cơ hội mà đoạt lấy vật kia, về phần rốt cuộc đó là vật gì bởi vì thời gian quá gấp ta căn bản tra chưa ra cho nên không biết! Ngươi yên tâm, thêm một thời gian nữa hẳn ta có thể tìm ra được”.

 

“Trưởng công chúa tại sao muốn giết Lam Thanh Nguyệt?” Vấn đề này Lam Tịch Nguyệt đã nghĩ mãi mà vẫn không rõ, không phải trưởng công chúa vốn rất yêu thương Lam Thanh Nguyệt sao? Hơn nữa từ lúc Lam Thanh Nguyệt còn nhỏ đã nghĩ nàng ta sẽ là con dâu, vì sao bây giờ đột nhiên muốn giết nàng ta?

 

Ti Đồ Triệt nhẹ lắc đầu nói: “Cái này ta cũng rất kinh ngac, theo thông tin chúng ta biết được, trưởng công chúa vốn vẫn luôn vô cùng yêu thích Lam Thanh Nguyệt, hơn nữa quan hệ với Hoàng hậu cũng tương đối gần gũi, xem ra có vẻ vô cùng hòa hợp. Thật sự ta nghĩ mãi không ra tại sao đột nhiên bà ấy muốn giết Lam Thanh Nguyệt. Tuy nhiên gần đây ta mới tra ra được một chuyện vô cùng thú vị về quan hệ giữa trưởng công chúa và Hoàng hậu nương nương, ngươi hẳn là muốn biết”.

 

Trong lòng Lam Tịch Nguyệt lay động, trưởng công chúa có quan hệ với Hoàng hậu ư? Nàng vội vàng hỏi: “Chuyện gì?”

 

Ti Đồ Triệt suy nghĩ một chút rồi nói: “Thời gian hai tháng trước, cũng chính là lúc sau khi ngươi xuất giá Duẫn Hữu Phàm thành thân với Lam Thanh Nguyệt, trưởng công chúa từng có lúc đêm khuya trời tối đi gặp Hoàng hậu, hai người ở bên trong Phượng Nghi cung mật đàm hơn hai canh giờ, lúc trưởng công chúa xuát cung tâm tình đặc biệt không tốt hình như là do lúc mật đàm với Hoàng hậu mà như vậy. Sau đó, trưởng công chúa ngoài mặt vẫn là yêu thương Lam Thanh Nguyệt cho phải phép, thậm chí thỉnh thoảng còn ở trước mặt Duẫn Hữu Phàm giúp Lam Thanh Nguyệt nói tốt nhưng sau lưng lại luôn quấy nhiễu Lam Thanh Nguyệt đến gần Duẫn Hữu Phàm, hình như không muốn để Lam Thanh Nguyệt có nhiều cơ hội tiếp xúc với Duẫn Hữu Phàm”.

 

Nói tới đây, Ti Đồ Triệt hơi dừng lại một chút, tiếp sau đó lại nói: “Hơn nữa hôm sau, trưởng công chúa còn bí mật tiến cung mấy lần, nhưng không thể tra ra sau khi tiến cung xảy ra chuyện gì bởi vì mỗi lần tiến cung trưởng công chúa chỉ mang theo nha hoán nhiếp thân nhất, mà sau khi vào cung nha hoàn đó cũng chỉ đứng bên ngoài”.

 

Lam Tịch Nguyệt nhẹ mím môi, đây là một động tác theo bản năng mỗi khi nàng gặp phải ra vấn đề làm cho nàng nghĩ không ra, nàng sẽ giống như bây giờ nhẹ nhàng mím môi. Một hồi lâu, nàng mới lẩm bẩm mở miệng nói: “Rốt cuộc trưởng công chúa cùng hoàng hậu thảo luận những chuyện gì? Hơn nữa, vốn thân là trưởng công chúa hoàn toàn có thể quang minh chính đại tiến cung, vì sao phải thần bí như vậy? Tất cả toàn bộ kẻ hầu người hạ đều để ở khoảng cách xa, không mang theo bất kỳ hạ nhân nào để hầu hạ, một mình bà ta ở trong cung không biết làm chuyện gì?”

 

Ti Đồ Triệt đưa tay vỗ vỗ đầu của nàng nói: “Chớ suy nghĩ quá nhiều, nghĩ không ra thì đừng có nghĩ nữa, chờ sư huynh ta giúp ngươi điều tra rõ ràng toàn bộ rồi sẽ nói cho ngươi biết, thế nào?”

 

Nghiêng đầu tránh tay của hắn, Lam Tịch Nguyệt lạnh lùng nhìn hắn nói: “Đừng vuốt đầu của ta, ta không phải là tiểu hài tử!” Nhưng ngay sau đó nàng lại nói: “Ngươi làm việc hiệu suất thấp như vậy, chờ lúc ngươi đem chuyện tra rõ ràng không biết phải chờ tới năm nào tháng nào đây!”

 

Ti Đồ Triệt bất mãn nhìn nàng, lầm bầm nói: “Đó là bởi vì ta không muốn điều tra, chỉ cần ta muốn khẳng định rất nhanh có thể điều tra xong! Ngươi không phải là đối với sư huynh của ngươi không tin tưởng như vậy sao?”

 

Lam Tịch Nguyệt chuyển mặt sang nơi khác, lạnh lùng nói: “Cho tới bây giờ cũng chưa từng!”

 

Lời của nàng khiến cho Ti Đồ Triệt chịu đả kích sâu sắc, miệng hung hăng co mấy cái đang muốn thể hiện sự bất mãn của mình đột nhiên thấy Lam Tịch Nguyệt chuyển tầm mắt hướng đến cửa phòng, ngay sau đó hắn nghe thấy tiếng bước chân kèm theo một thanh âm hắn vô cùng không muốn nghe: “Tư Đồ huynh, ta tới tìm ngươi ra ngoài chơi, ngươi luôn ngây ngốc ở trong phòng sẽ buồn bực mà sinh bệnh thôi! Hơn nữa, ngươi không phải là nữ nhân làm sao hết lần này đến lần khác chơi trội hơn cả khuê nữ ru rú trong phòng không ra khỏi cổng lớn nửa bước.

 

Thanh âm chưa hoàn toàn rơi xuống hết Khúc Vân Kỳ đã kịch liệt đẩy cửa bước đến, phía sau có một người lảo đảo đi sát theo chính là Kim Cánh. Thấy đã không thể cản hắn lại, Kim Cánh xoay mặt lại, khuôn mặt xin lỗi nhìn Ti Đồ Triệt khẽ quỳ gối hành lễ nói: “Ra mắt công tử!” Thấy Lam Tịch Nguyệt đang ngồi bên cạnh lại tiếp tục bận rộn hành lễ nói: “Ra mắt Nhị công tử!”

 

Lam Tịch Nguyệt không chỉ ghé qua Mãn Hương lâu ở Thanh Minh thành một lần, hơn thế nữa, thân phận của nàng cũng thật phi thường khiến cho người ta phải hộc máu, Nhị công tử, dĩ nhiên đây là ý tứ của Ti Đồ Triệt. Lam Tịch Nguyệt hướng Kim Cánh gật đầu một cái, chẳng qua lúc nàng còn chưa kịp nói chuyện trước mặt đã hiện ra một khuôn mặt vô sỉ.

 

Khúc Vân Kỳ khuôn mặt kinh ngạc nhìn nàng, sau đó xoay người sang chỗ khác nhìn Ti Đồ Triệt, bất mãn hét lớn: “Tư Đồ lão huynh, ngươi không phải nói ngươi không nhận ra Ti Đồ Minh sao? Vậy ngươi bây giờ tại sao cùng hắn ngồi chung một chỗ, bộ dạng còn giống như hàn huyên rất vui vẻ!”

 

Bộ dạng hàn huyên rất vui vẻ? Lam Tịch Nguyệt nhẹ nhướng mày, bộ dạng của bọn họ giống như là hàn huyên rất vui vẻ sao? Chẳng qua nàng còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, Khúc Vân Kỳ lại chỉ hướng nàng, nhìn nàng không cam lòng hừ hừ nói: “Còn ngươi nữa a, ngươi không phải nói không có nửa điểm quan hệ với Ti Đồ Triệt sao? Vậy tại sao ngươi bây giờ xuất hiện ở chỗ này?”

 

Lam Tịch nguyệt thần sắc lạnh nhạt nhìn hắn, thanh âm mang theo trong trẻo lạnh lùng nói: “Ta nhớ được ta cũng không  nói với ngươi ta cùng Ti Đồ Triệt không có nửa điểm quan hệ.”

 

“Chưa nói qua sao? Ngươi rõ ràng đã nói!” Khúc Vân Kỳ trừng mắt khuôn mặt khó chịu nhìn nàng, hắn đã đem nàng vào hàng ngũ những hảo huynh đệ, ai bảo nàng có thể khiến hắn quá chén! Không nghĩ tới nàng vẫn lừa gạt hắn nói nàng không nhận ra Ti Đồ Triệt, thật sự khiến cho hắn quá thương tâm!

 

 

Trên mặt Lam Tịch Nguyệt không có có bất kỳ thay đổi nào, lạnh nhạt nói: “Ta lúc ấy chẳng qua có nói với ngươi một câu không phải mọi người họ Ti Đồ đều có quan hệ với Ti Đồ Triệt, thật sự cho tới bây giờ cũng chưa có nói ta cùng Ti Đồ Triệt không có bất cứ quan hệ gì!”

 

Khúc Vân Kỳ sửng sốt một chút, sau đó từ từ hồi tưởng lại lời ngày đó nàng nói, thật giống như, thật giống như thật sự chỉ nói một câu như vậy, nhưng một câu này của nàng rõ ràng dễ dàng làm cho người ta nghĩ đến nàng cùng Ti Đồ Triệt không có bất cứ quan hệ gì! Nhưng mặc dù như thế, tâm tình của Khúc Vân Kỳ không còn tức giận như mới vừa rồi, chỉ bất mãn nhìn Lam Tịch Nguyệt nói: “Ngươi lúc đó nói không rõ ràng, cho dù ai nghe được câu nói kia cũng sẽ cho rằng ngươi và Ti Đồ Triệt không có bất cứ quan hệ gì!”  

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s