Chương ba mươi mốt: Xuất cung (Huyết sắc yêu đồng)

Standard

Trong cung loạn hết cả lên, nghe nói ngự thư phòng bị mất trộm, Hoàng thượng hình như đã phái ra tất cả cao thủ đại nội tìm kiếm tung tích đạo tặc kia, chuyện xảy ra nhanh như vậy, lại đang lúc ban ngày, chắc chắn đạo tặc chưa rời hoàng cung, cho dù đã rời đi, cũng nhất định có thể tìm được một chút dấu vết.

 

Chết tiệt…đạo tặc quả thực to gan lớn mật, dám lẻn vào bên trong hoàng cung trộm đồ, nghe nói còn trộm đi một bảo vật rất trân quý, mặc dù không biết rốt cuộc là bảo vật gì nhưng nhìn ngay cả Hoàng thượng cũng khẩn trương như thế, nhất định là bảo vật vô giá, giá trị liên thành! Lam Tịch Nguyệt đứng lẳng lặng bên cạnh An Kỳ Lạc nhìn hoàn cung náo loạn, xoay đầu lại nói: “Đây chính là cái ngươi vừa mới nói là có kịch hay để xem? Ngự thư phòng mất trộm, hoàng cung náo loạn, hẳn ngươi có liên quan?”

 

An Kỳ Lạc cũng không né tránh, trực tiếp ôm eo Lam Tịch Nguyệt cười nói: “Nương tử thật là thông minh, vừa đoán liền trúng!”

 

Giật hạ khóe miệng, đem tầm mắt chuyển trở lại cánh tay đang bôn ba trên người nàng, thần sắc vẫn trong trẻo lạnh lùng nhàn nhạt hỏi: “Ngươi trộm thứ gì?” Trong mắt An Kỳ Lạc hiện lên một tia hàn quang, cười lạnh nói: “Ta cũng không có trộm, chẳng qua là gọi người đi trộm thôi, về phần trộm cái gì, đương nhiên là thứ trọng yếu nhất của Hoàng thượng!”

 

Vốn hắn vì bị An Nhâm Kình đem người Thái tử không cần nhét lên người  hắn, cho nên đã nghĩ muốn báo lại chút gì đó, nhưng bây giờ, lí do quan trọng hơn là bởi vì Hoàng thượng xem Tịch nhi là vật phẩm, tùy tiện gây khó dễ cho nàng. Chẳng qua dung mạo Tịch nhi bị hủy mà thôi, bọn họ dám đối với nàng như vậy, quả thực là tội không thể tha thứ! Tốt nhất không nên để cho hắn tra ra được trận kia hoả hoạn kia có liên quan đến bọn họ, nếu không hồi báo nhất định sẽ càng nhiều.

 

“Thứ trọng yếu nhất? Đối với Hoàng đế mà nói, thứ trọng yếu nhất là gì?”

 

Lam Tịch Nguyệt thấp giọng lẩm bẩm, sau đó quay đầu  nhìn An Kỳ Lạc, nhẹ hạ mi nói: “Ngươi phái người trộm ngọc tỷ của phụ hoàng ngươi?”

 

An Kỳ Lạc không thèm để ý, cười cười, tiến tới bên tai Lam Tịch Nguyệt nhẹ nói: “Đúng vậy a, như thế nào, ngươi có muốn chơi hay không?”

 

 “Chơi?”

 

“Đúng vậy a, không muốn chơi đùa với ngọc tỷ sao? Cho ngươi mượn vui đùa một chút thấy thế nào?”

 

Khóe miệng Lam Tịch Nguyệt khẽ nhấc lên, cảm giác cùng An Kỳ Lạc ở chung một chỗ luôn đặc biệt dễ dàng mặc dù rõ ràng đến hôm qua mới biết nhau, cảm giác chuyện này thật kỳ quái, không khỏi cười khẽ hạ xuống, gật đầu nói: “Được

 

Nhìn Lam Tịch Nguyệt  một chút nữa rồi An Kỳ Lạc ôm nàng xoay người hướng cửa cung đi tới, nói: “Không nên nhìn, nhìn nữa cũng không  thể thấy thứ gì đâu, chúng ta trở về thôi! ” “Bây giờ đi ra ngoài ư? Cửa cung đã đóng, bất luận kẻ nào cũng không được ra ngoài!”

 

Hoàng thượng vừa mới hạ Thánh chỉ, mục đích đương nhiên để phòng tránh đạo tặc chạy ra khỏi cung. An Kỳ Lạc nhẹ hạ mi nói: “Ta là bất luận kẻ nào sao? ” “An Kỳ Lạc…”

 

“Gọi tướng công!”

 

“An Kỳ Lạc”

 

“Kêu một tiếng tướng công chẳng lẽ khó như vậy sao? Ngươi vốn cũng đã là Vương phi của ta!”

 

Lam Tịch Nguyệt hừ lạnh một tiếng nói: “Nói nhảm nhiều quá, ta có chuyện cần hỏi ngươi!”

 

“Cái gì?”

 

“Ngươi có phải bị bệnh hay không?”

 

An Kỳ Lạc sửng sốt một chút, không giải thích được nhìn Lam Tịch Nguyệt: “Tại sao hỏi như thế? Thân thể ta rõ ràng rất tốt nha!”

 

Lam Tịch Nguyệt nhàn nhạt nhìn hắn nói: “Không có ngã bệnh? Không có ngã bệnh làm sao ta có cảm giác là lạ? Thật giống như, ngươi đối với ta đặc biệt tốt, tại sao?”

 

An Kỳ Lạc cười khẽ, ôm Lam Tịch Nguyệt tiếp tục hướng phía trước đi tới, nhẹ nói: “Cái này cũng có tại sao à? Bởi vì ngươi là Vương phi của ta, như vậy có được hay không?”

 

Cước bộ Lam Tịch Nguyệt dừng lại, không giải thích được nhìn An Kỳ Lạc, không tin lời của hắn nói: “Ngươi cho rằng ta sẽ tin tưởng những lời ngươi nói sao? Ngày hôm qua ngươi vừa thấy mặt ta đã nói ta chỉ là vật bài trí của Kỳ Vương phủ!”

 

Nghe vậy, sắc mặt An Kỳ Lạc ửng đỏ, mất tự nhiên ngoảnh mặt đi nơi khác, có chút phiền muộn nói: “Ngươi thật là, ngày hôm qua gặp nhau ngươi không nói nhiều như vậy, làm sao mới qua thời gian một buổi tối lời của ngươi đã nhiều lên như thế?”

 

“An Kỳ Lạc, ngươi…”

 

“Gọi tướng công!”

 

“Hừ!”

 

Hai người ngồi ở trên xe ngựa, hướng ngoài cung đi ra, chỉ là vừa tới cửa cung đã bị thị vệ ngăn lại, Lam Tịch Nguyệt ngồi bên trong xe chỉ nghe từ bên ngoài truyền đến thanh âm: “Hoàng thượng có lệnh, bất luận kẻ nào cũng không được ra ngoài!”

 

An Kỳ Lạc hướng Lam Tịch Nguyệt khẽ cười một chút, sau đó đi ra phía trước vén rèm xe ngựa lên nhìn thị vệ phía ngoài, mặt tràn đầy lạnh lùng nói: “Nếu như Bổn vương bây giờ nhất định phải đi ra ngoài? Các ngươi xử lý như thế nào?”

 

Lam Tịch Nguyệt xuyên thấu qua rèm cửa sổ nhìn phía ngoài, trong mắt tựa hồ có một chút chút bất đắc dĩ,  An Kỳ Lạc thật không bình thường, rõ ràng mới vừa rồi còn cùng nàng cười rất ôn hòa hết lần này tới lần khác một giây sau đã lập tức trở nên lạnh như tiền, so với Diêm Vương còn kinh khủng hơn mấy phần. Nhìn thị vệ phía ngoài co rúm lại, trong mắt nàng hứng thú càng thêm nồng đậm, bộ dạng của bọn họ có vẻ rất sợ An Kỳ Lạc, tại sao vậy chứ? Bởi vì khí thế trên người hắn hay còn là bởi vì ánh mắt huyết sắc kia?

 

Nghĩ đến đôi mắt huyết sắc, Lam Tịch Nguyệt chuyển tầm mắt đến trên người An Kỳ Lạc, nhìn bóng lưng của hắn, khóe miệng không giải thích được che dầu một nụ cười, nghe nói ánh mắt ma cà rồng màu đỏ, nhất là khi hắn hút máu.

 

Thị vệ thấy là xe ngựa của An Kỳ Lạc, vội vàng hướng hắn hành lễ nói: “Nô tài ra mắt Vương gia, chẳng qua Hoàng thượng đã ban lệnh bất luận kẻ nào cũng không được ra ngoài”.

 

An Kỳ Lạc nhẹ hạ mi, khuôn mặt lãnh khốc, âm lãnh nhìn hai thị vệ nói: “Hoàng thượng cùng Bổn vương có quan hệ gì sao? Bổn vương bây giờ muốn xuất cung, nếu như các ngươi dám cản đường ta, coi chừng khó giữ được cái mạng nhỏ này!”

 

Nói xong câu đó, An Kỳ Lạc một lần nữa trở lại bên trong xe ngựa, ngồi ở bên cạnh Lam Tịch Nguyệt, rất tự nhiên đưa tay nắm bàn tay nhỏ bé của nàng, vẻ mặt lập tức khôi phục lại như khi bên cạnh nàng, cười yếu ớt nhìn nàng, nhẹ nói: “Về phủ rồi sẽ đem ngọc tỷ cho ngươi chơi”.

 

Ngoài xe ngựa truyền đến thanh âm của hai gã thị vệ, bọn họ tựa hồ vẫn ngăn xe ngựa như lúc trước, không để cho An Kỳ Lạc cùng Lam Tịch Nguyệt đi ra ngoài. Dù sao cũng là Hoàng thượng có chỉ, bọn họ không ai dám cãi lời”. Vương gia, xin ngài không nên làm khó bọn nô tài, hay là trước hết Vương gia cứ nghỉ ngơi trong cung một lát!”

 

“Vương gia, ngài làm như vậy thật làm khó cho bọn nô tài!”

 

Lam Tịch Nguyệt quay đầu nhìn hắn, nhẹ nói: “Tại sao nhất định phải đi ra ngoài lúc này? Bây giờ đi ra ngoài nhất định sẽ rất phiền toái!”

 

Nếu như hai thị vệ kia để bọn họ rời hoàng cung chính là kháng chỉ bất tuân, chắc chắn khó giữ được cái mạng nhỏ, cho nên với ngươi quyền hành  thấp hơn, hẳn bọn hắn sẽ chọn được giữ cái mạng nhỏ của mình. An Kỳ Lạc nghiêng mình đem đầu tựa vào vai Lam Tịch Nguyệt, lẩm bẩm nói: “Yên tâm đi, bọn họ nhất định sẽ để cho chúng ta xuất cung”.

 

Sau đó thanh âm đột ngột chuyển đổi, lập tức biến thành thanh âm âm lãnh của Diêm Vương, hướng ngoài xe ngựa nói: “Các ngươi  muốn kháng chỉ bất tuân, hay là muốn Bổn vương giết các ngươi bây giờ đây?”

 

Trên mặt hai gã thị vệ lộ ra vẻ hoảng sợ, phu xe Vương phủ lập tức thừa dịp vung roi cho xe ngựa vội vàng đi ra khỏi hoàng cung đại môn, chờ lúc hai gã thị vệ kịp phản ứng, xe ngựa của Kỳ Vương phủ đã nghênh ngang ở ngoài đại môn.

 

Ngây ngốc sửng sốt một chút, sau đó một gã thị vệ xoay người hướng nội cung chạy vào. Lam Tịch Nguyệt xoay người từ cửa sổ thấy được tên thị vệ kia chạy vào hoàng cung, nhẹ nói: “Xem ra phụ hoàng ngươi lập tức sẽ biết chuyện ngươi xuất cung!”

 

An Kỳ Lạc đầu bắt đầu từ từ trượt, sau đó gục ở trên đùi Lam Tịch Nguyệt, an tâm ngủ, chỉ lẩm bẩm nói: “Ta chính là muốn để cho hắn biết, hắn có thể làm gì sao!” Lam Tịch Nguyệt đưa tay đẩy đầu của hắn đi, nhưng tay nàng còn chưa kéo được đầu hắn ra đầu hắn đã lại lần nữa trở lại trên người nàng.

 

Không nhịn được nàng một chưởng vỗ vào đầu An Kỳ Lạc, mặc dù không sử dụng nhiều nội lực nhưng lực đạo cũng không nhỏ, đánh cho hắn thoáng cái nhảy lên, nhe răng trợn mắt nhìn chằm chằm nàng nói: “Không phải cái gì to tát, hẹp hòi như vậy sao?” Hừ lạnh một tiếng, quay đầu đem tầm mắt chuyển hướng bên ngoài xe ngựa đợi trở lại Vương phủ nhanh lên một chút.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s