Chương bảy mươi ba: Huynh muội hợp tác (2) (Huyết sắc yêu đồng)

Standard

Sau khi vào Lục vương phủ, trưởng công chúa theo sự dẫn dắt của quản gia hướng tới thư phòng của Lục vương gia. Lục vương gia đã ở sẵn đó chờ bà ta. Tiên hoàng đã có mật chiếu, nếu thái tử Lam Vũ Đỉnh nối ngôi trị quốc không được thì hoàng tử thứ sáu là Lam Vũ Sâm sẽ thay thế!

 

Phần mật chiếu này hiện đang ở trong tay trưởng công chúa hay nói đúng hơn phần mật chiếu này vốn được giao cho trưởng công chúa cất giữ. Lục vương gia vẫn luôn tưởng niệm bảo vật này. Đối với hắn mà nói nếu trong tay có di chiếu của tiên hoàng, hắn chỉ cần tùy tiện tung ra vài lời đồn trong dân gian là đã có thể đẩy tình hình quốc sự khó khắn khiến Lam Vũ Đỉnh không thể nào quản lý nổi, đến lúc đó hắn muốn giành lấy ngôi vị hoàng đế kia quả thật là chuyện dễ như trở bàn tay.

 

Chẳng qua trưởng công chúa cũng không có tính toán muốn giao phần mật chiếu đang nắm giữ trong tay cho Lục vương gia, điều này khiến cho hắn vô cùng hao tổn tinh thần nghĩ trăm phương ngàn kế, triển khai hết thảy mọi biện pháp khiến trưởng công chúa đến bây giờ rốt cuộc có hơi chút nới lỏng. Lục vương gia dĩ nhiên sẽ vì mật chiếu kia mà thỏa mãn yêu cầu của trưởng công chúa. Đây chính là cách bảo đảm nhất để có thể giành lấy ngôi vị hoàng đế, hơn nữa còn tránh cho hắn không bị mang tiếng là mưu mô soán ngôi đoạt vị, hắn có di chiếu của tiên hoàng ai dám nói hắn danh bất chính ngôn bất thuận?

 

Dĩ nhiên toàn bộ những chuyện này chỉ suôn sẻ một khi hắn nhận được di chiếu của tiên hoàng, nếu không cho dù hắn có thật sự làm phản mà giành được ngôi vị hoàng đế thì cho dù những người khác ngoài mặt không nói gì nhưng trong lòng sẽ cho là hắn tranh ngôi đoạt vị không đường đường chính chính! Đến lúc đó, ngay cả lúc nói chuyện hắn cũng sẽ có cảm giác lo lắng.

 

Quản gia đưa trưởng công chúa vào trong thư phòng sau đó lập tức lui xuống. Lục vương gia Lam Vũ Sâm lẳng lặng ngồi ở bàn đọc sách nhìn trưởng công chúa cười nói: “Hoàng muội gần đây khỏe không? Huynh muội ta đã lâu không tụ họp, hôm nào nhất định phải tìm dịp tốt gặp gỡ tăng cường thêm một chút tình cảm mới được a!”

 

Trưởng công chúa tìm một cái ghế ngồi xuống, biểu hiện trên mặt đầy vẻ thân thiết nhưng thật ra nụ cười tràn đầy dối trá. Bà ta nhìn Lục vương gia gật đầu nói: “Lục hoàng huynh nói rất đùng, vốn cuộc sống hiện tại rất tốt nhưng bất quá vẫn chưa tìm được dịp thích hợp để tăng tiến tình cảm nha!”

 

Lục vương gia giải bộ cười một tiếng, gật đầu nói: “Quả thật không biết hôm nay hoàng muội có chuyện gì muốn vi huynh hỗ trợ đây?”

 

“Lời này của hoàng huynh nghe ra không đúng, cái gì mà tiểu muội đến tìm hoàng huynh nhờ hỗ trợ? Hẳn là tiểu muội có việc tìm đến hoàng huynh để thương lượng mới đúng!”

 

“Ha ha, không sai, không sai, là vi huynh sơ sót. Không biết hoàng muội muốn cùng vi huynh thương lượng chuyện gì?”

 

Trưởng công chúa hé miệng cười nói: “Tiểu muội chẳng qua là đến đây hỏi một tiếng xem Lục hoàng huynh ngươi tính toán lúc nào thì để cho Lam Thanh Nguyệt chết đi? Tiểu muội gần đây càng ngày càng không nhịn được nha đầu trời sinh tính điêu ngoa kia!”

 

Lục vương gia nheo mắt lại có chút nghi ngờ nhìn trưởng công chúa, trên mặt vẫn duy trì nụ cười giả dối kia, không giải thích được hỏi: “Hoàng muội vì sao đột nhiên lại thay đổi cái nhìn với nha đầu kia? Trước kia ngươi vẫn luôn yêu thích nàng, còn luôn miệng nhắc muốn nàng là con dâu ngươi, vì sao bây giờ thành con dâu ngươi rồi thì ngươi ngược lại muốn giết nàng?” Trưởng công chúa khinh thường hừ lạnh một tiếng, trong mắt hiện lên thần sắc chán ghét nói: “Trước kia là ta không biết, bây giờ chung đụng đã lâu mới phát hiện nàng ta điêu toa không nói được đạo lý làm người, thật sự quá không xứng với Phàm nhi nhà ta!”

 

“Nga? Cho dù như thế ngươi cũng không cần ra tay giết người nha! Nàng ta dù sao cũng là cháu gái ruột của ngươi hơn nữa ngươi cũng đã nhìn nàng từ nhỏ tới lúc lớn lên!” Lục vương gia cười nhạt rồi lại tiếp tục nói. Đối với lời nói của trưởng công chúa một câu hắn cũng không tin tưởng, cái gì mà bây giờ mới phát hiện ra không xứng với con trai mình, trưởng công chúa đã biết Lam Thanh Nguyệt từ nhỏ làm sao mà lại không biết tính tình của nàng ta như thế nào sao?

 

Bất quá toàn bộ những thứ này hắn cũng không muốn để mắt tới, việc bây giờ hắn muốn làm chính là làm sao để hoàng muội mau đưa di chiếu của tiên hoàng ra giao cho hắn! Hẵn vốn dĩ không cần phải ăn nói khép nép như vậy nhưng hoàng muội đang nắm giữ vật quan trọng đó nên hăn mới phải chọn giải pháp cùng hợp tác, giúp hoàng muội làm một số chuyện sau đó hoàng muội sẽ đem báu vật kia giao cho hắn.

 

Trưởng công chúa không vui nhíu mày nhìn Lục vương gia nói: “Những chuyện này Lục hoàng huynh đã hỏi nhưng tiểu muội một lời khó nói hết. Ta hôm nay tới chỗ ngươi chủ yếu là muốn Lục hoàng huynh ngươi nói một câu chắc chắn xem rốt cuộc tính toán lúc nào thì để Lam Thanh Nguyệt phải bỏ mạng? Ta muốn nàng ta mất mạng nhưng không muốn người khác phát hiện ra ta có quan hệ với chuyện đó!”

 

Nếu chuyện bị bại lộ trưởng công chúa không thể đối phó được với cả Hoàng thượng lẫn Hoàng hậu mà chủ yếu là bởi vì Hoàng thượng, bà ta không muốn vị hoàng huynh hình tượng tốt, trong suy nghĩ vẫn luôn diu dàng, hiền lành bởi vì sự kiện này mà bị phá hỏng quan hệ.

 

Lục vương gia đưa mắt nhìn trưởng công chúa thật sâu một cái sau đó nói: “Cái này ngươi yên tâm đi, ta đáp ứng ngươi chuyện đó đương nhiên sẽ làm được, về phần rốt cuộc muốn thực hiện lúc nào thì ta cần xem ý tứ của hoàng muội!”

 

“Lời này là có ý gì?” Trưởng công chúa nhác thấy trong giọng nói của Lục vương gia có nhàn nhạt bất mãn, hiển nhiên đối với câu nói kia cũng không hoàn toàn vui mừng. Cho dù đối phương là hoàng huynh của nàng nhưng trên tay nàng có di chiếu của tiên hoàng là cái mà hắn muốn, hơn nữa trong hoàng thất thân tình chính là nguy hại cho nên bà ta căn bản không cần đối với hắn quá khách khí hay quá tôn kính. Tất nhiên biểu hiện bên ngoài vẫn có thể tốt còn trong lòng nghĩ thế nào thì lại là việc khác, bất kể là ai, chỉ cần gây bất lợi cho mình thì đều có thể bị bán đứng, bị lợi dụng!

 

Lục vương gia khẽ cười nói: “Hoàng muội cần gì phải khẩn trương như thế? Vi huynh chỉ muốn xem di chiếu của phụ hoàng một chút mà thôi, trong lòng cũng có một chút so đo”.

 

Trưởng công chúa nheo ánh mắt lại, sắc mặt có chút âm trầm nhìn Lục vương gia nói: “Lục hoàng huynh đã nói như vậy căn bản có phải là không tin tiểu muội? Ngươi hoài nghi trong tay tiểu muội không có di chiếu của phụ hoàng”.

 

“Cũng không phải là như vậy, không phải ta không đủ tin tưởng hoàng muội mà một mình hoàng muội cũng hiểu rõ vi huynh từ trước tới nay vô cùng cẩn thận, đối với chuyện trọng yếu như vậy đương nhiên cần phải xác nhận một chút! Tin tưởng hoàng muội hẳn sẽ không khiến hoàng huynh bị làm khó a!”

 

Trưởng công chúa chần chờ một chút, bà ta dĩ nhiên biết người này cẩn thận nếu không ẩn núp trong triều nhiều năm như vậy mà cũng không bị người nào phát hiện ra hắn lòng muông dạ thú. Bà ta cúi đầu suy tư sau đó ngẩng đầu lên nói: “Di chiếu của phụ hoàng đương nhiên bây giờ tiểu muội không thể đưa cho Lục hoàng huynh coi, nhưng bất quá có một vật khác cũng có thể cho Lục hoàng huynh nhìn một chút”.

 

Ánh mắt Lục vương gia trầm xuống, có vật khác sao? Chẳng nhẽ trên người của hoàng muội ngoại trừ di chiếu của tiên hoàng còn có một đồ vật quan trọng khác? Tuy vậy ngoài mặt hắn vẫn bất động thanh sắc nhìn trưởng công chúa nói: “Nga? Đó là vật gì?”

 

Trưởng công chúa khẽ cười, đột nhiên duỗi tay trái ra trước mặt Lục vương gia, một tay còn lại nắm lấy ống tay áo kia kéo lên nhẹ nhàng, nhìn lại thì đó là một cái vòng ngọc. Trưởng công chúa cười nói: “Lục hoàng huynh hẳn biết đây là vòng ngọc mà khi còn sống mẫu hậu yêu thích nhất?”

 

Nhìn thấy cái vòng ngọc kia ánh mắt của Lục vương gia như dính chặt lấy nó, nghe những lời của trưởng công chúa hắn không nhịn được gật đầu nói: “Dĩ nhiên ta biết đây là vật đính ước mà phụ hoàng đưa cho mẫu hậu, cũng là cái vòng tay mà mẫu hậu yêu thích nhất. Khi mẫu hậu còn sống nó tượng trưng cho quốc mẫu Thanh Tố quốc, không nghĩ tới bây giờ nó lại rơi vào tay của hoàng muội!”

 

Trưởng công chúa lại nhẹ nhàng kéo tay áo xuống, thu tay trở về cười nhẹ nói: “Nếu Lục hoàng huynh đã biết ý nghĩa của vòng ngọc này thì tiểu muội cũng không cần nói nhiều. Không dám giấu hoàng huynh, cái vòng này là mẫu hậu đích tay trao cho tiểu muội trước khi chết. Một tháng trước khi ra đi mẫu hậu bị bệnh không thể rời giường, vào thời điểm người cho rằng mình sẽ không còn gắng gượng được thêm nữa đã giao cái vòng cho tiểu muội. Cái vòng này vốn là di chiếu phụ hoàng giao cho mẫu hậu bảo quản, ta nói như vậy Lục hoàng huynh có còn hoài nghi ta có giữ di chiếu của phụ hoàng nữa hay không?”

 

Ánh mắt Lục vương gia lóe lên không ngừng, bây giờ vòng ngọc hiện ở trong tay trưởng công chúa hắn hẳn là không có lý do gì mà không tin di chiếu kia có thật sự ở trong tay hoàng muội hay không. Vòng ngọc đó khi mẫu hậu còn sống cũng là vật tượng trưng cho quốc mẫu, hắn thật sự không có lý do gì để hoài nghi nữa.

 

Lục vương gia suy tư xong khẽ gật đầu cười nói: “Nếu hoàng muội đã nói như vậy hơn nữa lại có vòng ngọc làm chứng ta đương nhiên không thể hoài nghi!”

 

“Vậy cũng thật sự là tốt quá, tiểu muội đa tạ Lục hoàng huynh tín nhiệm!”

 

“Hoàng muội quá khách khí, bây giờ cho dù vi huynh không tin cũng không được nha!” Có vòng ngọc làm chứng, còn ai dám hoài nghi? Ai còn nảy sinh hoài nghi? Sau đó Lục vương gia giả vờ cười tiếp tục nói: “Về phần nha đầu Lam Thanh Nguyệt, hoàng muội cứ việc yên tâm, vi huynh sẽ an bài mọi chuyện thật tốt sau đó nhất định sẽ lập tức báo cho ngươi!”

 

Nghe vậy, trưởng công chúa mới lộ ra một nụ cười chân chính. Đối với lời nói này bà ta không có lý do gì để phản đối bởi vì hắn nói phải an bài mọi chuyện cũng phải, nếu không để người khác phát giác ra cái chết của Lam Thanh Nguyệt có liên quan đến bà ta thì không tốt chút nào. Trưởng công chúa thích thú hướng Lục vương gia gật đầu nói: “Vậy làm phiền Lục hoàng huynh!”

5 responses »

  1. thanks nàng nhiều
    cố gắng lên nà!
    ta luôn ủng hộ nàng >_<!!
    tiếc là ta đọc bằng đt nên ít comt động viên nàng được ~.~#
    iu nàng nhìu thật nhìu nà……càng iu hơn nếu nàng đẩy mạnh tiến độ *cười gian manh*

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s