Chương 80: An Kỳ Lạc ngày đêm chiếu cố (1) (Huyết sắc yêu đồng)

Standard

Mũi nhọn xoay người có chút ngoài ý muốn, đột nhiên khi thấy ánh mắt người kia có sự khẩn trương cùng bất an không nhịn được khẽ cười, lắc đầu nói: “Du Vương gia hình như không cần phải quan tâm tới vấn đề này!”

 

Thần sắc An Cẩn Du mất tự nhiên cúi đầu nhìn mặt đất, lát sau ngẩng lên yên lặng nhìn mũi nhọn rồi nói: “Bổn vương chẳng qua quan tâm đệ muội một chút mà thôi, có vấn đề gì sao?” Nói đến hai chữ “đệ muội”, trong lòng An Cẩn Du có chút không sảng khoái.

 

“Nga? Phải không? Nhưng theo tại hạ biết, quan hệ của Du Vương gia cùng chủ tử không khá lắm, vì sao lại quan tâm đến phu nhân?” Nhìn thấy thần sắc An Cẩn Du ảo não, nụ cười trên  mặt mũi nhọn cũng biến mất, vẻ mặt chăm chú nhìn An Cẩn Du nói: “Không nên trách tại hạ nhiều chuyện, có một số người Du Vương gia ngươi không thể mơ ước, nếu không phải coi chừng cái mạng nhỏ có lúc không còn!”

 

An Cẩn Du không cười, nhìn mũi nhọn lạnh nhạt nói: “Lời này tựa hồ không thích hợp thốt ra từ mũi nhọn huynh, nhưng bây giờ Bổn vương chỉ muốn biết nàng có mạnh khỏe hay không, cũng không có ý gì khác”.

 

Thần sắc mũi nhọn lạnh lùng nói: “Không thể trả lời!”

 

Những lời này của hắn khiến An Cẩn Du càng thêm khẩn trương, bất kể ngữ khí hay vẻ mặt của mũi nhọn đều nói cho hắn biết Lam Tịch Nguyệt đã xảy ra chuyện. Hắn hít sâu một hơi, xoay người đi về phía trước, hắn muốn đích thân đi một chuyến! Mặc dù không biết An Kỳ Lạc và Lam Tịch Nguyệt hiện đang ở chỗ nào nhưng hẳn Dạ Thánh môn đang có chuyện, hắn chỉ phải tìm ở chỗ này một chút, khẳng định có thể tìm ra.

 

Mũi nhọn sửng sốt trong giây lát, không nghĩ An Cẩn Du nói là làm luôn, đây là hắn muốn đi đâu? Mũi nhọn vội vàng bước nhanh đuổi theo, chắn trước mặt An Cẩn Du, mày kiếm nhíu chặt, lạnh giọng nói: “Du Vương gia, xin tự trọng, Dạ Thánh môn không phải là Du vương phủ, không phải cứ muốn là ngươi có thể tùy tiện làm loạn!”

 

An Cẩn Du cười yếu ớt, hướng hắn nhún vai, buông tay ra nói: “Bổn vương không có ý gì khác, chẳng qua khó có dịp đến Dạ Thánh môn một chuyến, muốn đi một số nơi, xem xét một chút mà thôi, ngươi cần gì khẩn trương như thế?”

 

Mũi nhọn nghiến răng nghiến lợi nhìn An Cẩn Du, làm sao đường đường là một Vương gia lại dẫn hắn đến tình trạng này? Mũi nhọn lạnh lùng dõi theo nói: “Dạ Thánh môn không phải là chỗ cho người khác tùy tiện xem xét, kính xin Du Vương gia không nên nhiều lời làm khó!”

 

Nói mới dễ nghe làm sao, chỉ muốn xem xét một chút sao, Dạ Thánh môn vốn không phải là chỗ người nào cũng có thể tùy tiện xem xét, để cho hắn đi lại ở đây coi như đã tốt lắm rồi! Nhìn bộ dạng An Cẩn Du tám chin phần là muốn kiếm cớ đi xem chỗ ở của phu nhân, hắn đâu dễ dàng để An Cẩn Du được như ý!

 

An Cẩn Du vẫn giữ nụ cười trên mặt, hắn thật sự tò mò về Dạ Thánh môn, lần trước đến đây trong lúc bất tỉnh, đi ra cũng trong lúc hôn mô, ngoại trừ ngây ngốc trong một căn phòng những thứ khác hắn chưa hề được khám phá. Lần này vất vả trợn mắt xông vào, hóa ra cái viện vô chủ kia chính là Dạ Thánh môn, đã tới đây dĩ nhiên phải thừa dịp thăm dò, tuy vậy việc chủ yếu nhất vẫn là đi tìm chỗ ở của Lam Tịch Nguyệt.

 

Cười nhìn bộ dạng mũi nhọn nghiến răng nghiến lợi, An Cẩn Du tiếp tục vô lại nói: “Hữu hộ pháp cần gì để ý như thế? Nếu đã xin Bổn vương đi vào Dạ Thánh môn thì để Bổn vương xem xét một chút, có ngại gì?”

 

“Xin?” Mũi nhọn khẽ chớp mắt, trong mắt lộ vẻ khinh thường nói: “Là ta xin ngươi tới nơi này sao? Hình như ngươi nói nguyện ý cùng chúng ta hợp tác, sau đó mới tới đây!”

 

“Lời ngươi nói ra không hợp lý cho lắm. Nếu Bổn vương đã nói muốn cùng hợp tác, vậy bây giờ ta xuất hiện ở đây cũng chính là khách của Dạ Thánh môn, đối với khách nhân chẳng lẽ các ngươi không phải là xin Bổn vương tới đây sao?” An Cẩn Du cười, vẻ mặt gian trá, quay đầu đi quay đầu lại xem người áo đen dẫn hắn vào bên trong Dạ Thánh môn rồi nói: “Vị huynh đài này, mới vừa rồi còn nói với Bổn vương một chữ ‘xin’ mà!”

 

Người thuộc hạ trong Dạ Thánh môn không nhịn được, khóe miệng cử động, may mà trên mặt che khăn đen nên người bên cạnh không thấy khóe miệng hắn co giật, song ánh mắt nhìn về về phía An Cẩn Du thì lộ vẻ khinh bỉ. Hắn nói như vậy chẳng qua là vì lễ phép thông thường, làm sao lại có kẻ vin vào lời đó mà cho là lời mời?

 

Mũi nhọn cũng khinh thường chê cười một chút nói: “Đã sớm nghe nói Du vương gia da mặt rất dày, nhất là khi gặp các cô nương xinh đẹp, hôm nay được chứng kiến quả đúng danh bất hư truyền!”

 

Sắc mặt An Cẩn Du không đổi, mặt cười nụ hướng mũi nhọn chắp tay nói: “Được mũi nhọn huynh khích lệ như thế Bổn vương không dám nhận!”

 

“Yên tâm đi, tán dương Du vương gia như vậy hoàn toàn xứng đáng!”

 

Trong lúc mơ màng Lam Tịch Nguyệt vẫn cảm giác bên cạnh mình có một người, người đó nói bên tai nàng những gì nàng không thể nghe rõ. Nàng cảm thấy phiền hà với cái thanh âm ‘ong ong’ kia, khiến nàng muốn ngủ cũng không được yên, nàng muốn phẩy tay xua thanh âm đi nhưng không thể làm gì vì cảm giác không tìm thấy thân thể mình ở đâu, càng thêm không thể điểu khiển tay chân làm bất cứ động tác nào.

 

Người nàng lúc nóng lúc lạnh khiến nàng vô cùng khó chịu, có cảm giác như gông xiềng nào đó đang cùng lúc buộc nàng vào băng giá và lửa, thân thể nàng cơ hồ muốn nổ tung. Nàng muốn thoát khỏi tình cảnh bây giờ, muốn mở mắt ra xem rốt cuộc nàng đang ở nơi nào, muốn giơ chân bước xa, nhưng nàng không thể làm gì, chỉ có thể tiếp tục ở đó giãy dụa muốn thoát khỏi.

 

Đột nhiên nàng cảm giác trên trán chợt lạnh, thanh tịnh hơn rất nhiều, thân thể dường như cũng thư thái hơn, nhưng cảm giác đó chỉ diễn ra trong chốc lát, rất nhanh chóng nàng lại thấy hơi lạnh thấu xương như có sinh vật tê cóng nào đó đang gặm nhấm thân thể nàng.

 

Thân thể đang nóng hổi trong nháy mắt lạnh như băng, An Kỳ Lạc sợ hết hồn lấy khăn ướt đang đắp trên trán nàng ra sau đó ôm nàng thật chặt, hy vọng làm như vậy có thể cho nàng chút ấm áp. Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên trán nàng, lẩm bẩm nói: “Tịch nhi, nàng không nên làm ta sợ a, sao người nàng lúc nóng như lửa lúc lại lạnh như băng? Tại sao như vậy? Tịch nhi, nàng ngàn lần vạn lần không được xảy ra chuyện, có biết hay không?”

 

Cả người Lam Tịch Nguyệt đang đau đớn đột nhiên cảm giác có một vật thể ấm áp tiếp cận nàng, sau đó nàng được hơi ấm vây quanh, trong nháy mắt nàng thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Cả người nàng thả lỏng hơn, mới vừa rồi thanh âm kia nàng nghe có chút rõ hơn. Hình như có người gọi tên nàng, muốn nàng không xảy ra chuyện, thanh âm đó nàng đã nghe thấy đâu đó, rất quen, cảm giác rất an tâm.

 

An Kỳ Lạc, trong đầu nàng dần dần hiện ra cái tên này, lòng không nhịn được khẽ nhói lên, nghĩ đến cái tên này khiến nàng đặc biệt an tâm. Rốt cuộc là thế nào? Có chuyện gì? Nàng rất muốn biết, muốn mở mắt nhìn hắn.

 

Ngón tay nàng khẽ cử động, lông mi nhẹ nhàng chớp rồi nàng khẽ hé đôi mắt, sau đó phát ra một thanh âm cực kỳ yếu ớt nhưng đủ để An Kỳ Lạc nghe được: “Lạc­——”

14 responses »

  1. ui k faj noj truyen nay du 100 chuong ruj sao moj ng?sao jo moj dung o chuong 80?m la ng moj mong moj ng chj jao hjhj.thank moj ng.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s