Chương tám mươi sáu: Gặp lại Khúc Vân Kỳ (1) (Huyết sắc yêu đồng)

Standard

Ti Đồ Triệt nhíu mày lặng lẽ nhìn Lam Tịch Nguyệt. Hắn cảm giác nàng không còn giống trước đây, ánh mắt của nàng hiện giờ cũng không như xưa, đã không còn sát khí nữa. Chẳng lẽ nàng không muốn giết Lam Thanh Nguyệt sao? Trong chuyện này còn có ẩn tình gì mà hắn không biết.

Trong lúc Lam Thanh Nguyệt còn đang kinh ngạc, Lam Tịch Nguyệt đã đi tới trước mặt nàng, tiến tới bên tai nàng thì thầm: “Vốn ta muốn giết ngươi nhưng bây giờ đột nhiên lại không muốn nữa, nhưng cũng chẳng thể nào cho ngươi ra khỏi đây, nếu không Thính Hương lâu sẽ gặp chuyện, cho nên ngươi nói ta rốt cuộc phải làm gì với ngươi đây?”

“Giết… giết ta? Tại sao?” Thanh âm của Lam Thanh Nguyệt run run, không chỉ bởi vì nghe Lam Tịch Nguyệt nói vốn muốn giết nàng mà còn vì loại khí thế áp bức kinh người kia khiến nàng ta không tài nào chịu nổi.

Lam Tịch Nguyệt nói xong bước ra xa khỏi Lam Thanh Nguyệt, cũng không cần chờ câu trả lời, xoay người sang chỗ khác hỏi Ti Đồ Triệt: “Lam Thanh Nguyệt cứ tiếp tục sống ở chỗ này, nếu thả ra nàng ta nhất định sẽ tố cáo Thính Hương lâu với Lam Vũ Đỉnh. Hiện giờ ta không muốn giết người cho nên trước khi xong chuyện nàng ta không thể rời khỏi nơi này!”

Ti Đồ Triệt nhíu mày, từ trước tới nay nàng chưa bao giờ xem Lam Vũ Đỉnh là cha mình nhưng vẫn xưng hô hắn là phụ hoàng, vì sao hôm nay lại gọi thẳng tên của hắn ra? Hơn nữa nhìn thần sắc của nàng hình như đã có chuyện gì đó xảy ra. Hắn gật đầu một cái, hắn cũng biết không thể để Lam Thanh Nguyệt rời khỏi đây, nếu không xét theo tính cách của nàng ta, một khi thoát khỏi bọn họ sẽ lập tức tìm cách trả thù. Nói cách khác hiện giờ thả nàng ta về phủ Đại tướng quân hay hoàng cung thì không bằng giết quách nàng ta đi cho xong.

Lam Thanh Nguyệt nghe xong cảm giác thấy rất bồn chồn, có trong mơ nàng cũng không muốn ở lại cái chốn quỷ quái này, Lam Tịch Nguyệt nói nàng không được rời khỏi đây, vậy nàng còn phải tiếp tục sống ở nơi này chờ đến khi bọn họ kết thúc mọi chuyện sao? Ai mà biết chuyện của bọn họ bao giờ mới xong, chẳng may không xong được thì nàng phải mãi mãi ở lại đây sao?

Nghĩ tới đây, Lam Thanh Nguyệt kích động xông tới trước mặt Lam Tịch Nguyệt lớn tiếng hô: “Lam Tịch Nguyệt, ngươi đừng làm quá, ta ra lệnh cho ngươi lập tức thả bổn công chúa ra, nếu không ta sẽ nói phụ hoàng chém ngươi thành trăm mảnh!”

Hàn quang trong mắt Lam Tịch Nguyệt lóe lên, nàng nheo mắt lại âm lãnh nói: “Ngươi đã nói vậy ta đây càng không thể để ngươi rời khỏi, ta cũng không muốn bị Lam Vũ Đỉnh băm chém trăm nhát! Ngươi tưởng ngươi là ai? Có hiểu rõ tình cảnh bây giờ của ngươi? Ngươi cho rằng ngươi có thể ra lệnh cho ta được sao?”

Giọng nói âm lãnh của Lam Tịch Nguyệt khiến Lam Thanh Nguyệt sợ hãi lui về sau một bước, khuôn mặt vẫn không cam lòng nói: “Ngươi không thể làm như vậy, ta là công chúa, ngươi không có quyền nhốt ta ở chỗ này!”

Rốt cục Lam Tịch Nguyệt chỉ lạnh lùng liếc một cái rồi xoay người đi tới trước mặt Ti Đồ Triệt, ngẩng đầu nhìn hắn nói: “Đi ra ngoài rồi nói chuyện!” Ngay sau đó nàng rời khỏi mật thất.

Lam Thanh Nguyệt nhằm hướng bọn họ rời khỏi mà đuổi theo nhưng vừa mới bước được mấy bước đột nhiên An Kỳ Lạc xoay đầu lại âm lãnh nhìn nàng, thoáng cái nàng cảm thấy như lạc vào hầm băng, rét run, lạnh đến thấu xương.

An Kỳ Lạc cũng chỉ là nhẹ nhàng xoay đầu nhìn một cái, bởi vì hắn rất để ý lời Tịch nhi đã nói, hắn chưa bao giờ quan tâm người khác phản ứng thế nào đối với ánh mắt của hắn, nhưng hắn vô cùng để ý việc người khác cho rằng vì ở chung một chỗ với hắn mà Tịch nhi không biết có hạnh phúc hay không?

Sau đó An Kỳ Lạc theo sát Lam Tịch Nguyệt rời khỏi mật thất, còn Lam Thanh Nguyệt bị khí thế cường hãn áp bức nên đứng yên tại chỗ quên mất ý định đuổi theo Lam Tịch Nguyệt.

Bên trong phòng của Ti Đồ Triệt, nơi đây vừa là phòng ngủ vừa kiêm luôn thư phòng của hắn, dĩ nhiên chính là chỗ hắn bàn luận những chuyện trọng yếu của Mãn Hương lâu. Trong phòng hiện có ba người, Ti Đồ Triệt đang chờ Lam Tịch Nguyệt mở miệng, chờ nàng nói cho hắn biết rốt cuộc đã có chuyện gì khiến cho nàng đột nhiên không còn muốn giết Lam Thanh Nguyệt. An Kỳ Lạc thì đang nắm chặt tay nàng, thần sắc không đổi, hắn cũng đang chờ nàng cất lời.

Rốt cục Lam Tịch Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn Ti Đồ Triệt mở miệng nói: “Đêm hôm qua ta gặp Lam Vũ Đỉnh ở ngoài thành, ta và An Kỳ Lạc đã đã theo dõi hắn đến một trang viện. Chúng ta phát hiện ra Mẫn quý phi tưởng đã chết mười sáu năm trước vẫn còn sống ở đó, hơn nữa bà ta sống vô cùng tốt! Nói cách khác chuyện xảy ra mười sáu năm trước khiến ta liều mạng toàn bộ là giả dối, bà ta không chết, hoàng hậu cũng không mưu hại bà ta, bà ta được Lam Vũ Đỉnh che giấu ở trang viện ngoại thành, ngày ngày không màng thế sự, ngay cả nữ nhi của bà ta bây giờ ra sao cũng không hề hay biết. Tất cả mọi thông tin đều do Lam Vũ Đỉnh thuật lại, cho nên bà ta cho rằng nữ nhi của mình bây giờ sống rất khá, phụ hoàng rất yêu thường nàng, một thời gian ngắn nữa còn tìm giúp nàng một phò mã tốt để cho nàng vẻ vang xuất giá!”

Ti Đồ Triệt sững sờ nhìn Lam Tịch Nguyệt, nàng nói xong đã lâu hắn mới kịp phản ứng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện thế sao, thần sắc trên mặt hắn tràn ngập khiếp sợ, không dám tin nói: “Mẫu thân ngươi không chết? Vậy phụ… ách, Lam Vũ Đỉnh tại sao còn đối xử với ngươi như vậy? Thậm chí còn luôn miệng kêu ngươi hại chết mẫu thân ngươi, còn kết tội nếu như không có ngươi hẳn mẫu thân ngươi không phải chết!”

“Ta không biết tại sao hắn muốn làm như vậy cho nên ta bây giờ đã không muốn đi tìm hoàng hậu báo thù, vốn căn bản không có thù, không phải sao? Ta thậm chí không biết trước lúc ta ra đời đã xảy ra chuyện gì, nói không chừng ngày đó Lam Vũ Đỉnh cố ý rời khỏi kinh thành để tạo cơ hội cho hoàng hậu ra tay hãm hại mẫu phi nàng, về chuyện cuối cùng vì sao mẫu phi nàng không chết nhưng hắn luôn miệng kêu nàng hại chết mẫu phi thì nàng không thể nào hiểu nổi!”

Trông vẻ mặt lẳng lặng, tỉnh táo dị thường của Lam Tịch Nguyệt trong mắt Ti Đồ Triệt tràn ngập đau đớn, hắn biết thật ra nàng đang đè nén bản thân để không bị quá kích động. Bị mẫu phi ruột thịt dối gạt suốt mười sáu nắm, thậm chí để nàng ôm hận suốt mười sáu năm, bản thân nàng vốn ân oán rõ ràng, hành xử có chút cực đoan, bây giờ gặp chuyện như vậy đoán chừng Lam Vũ Đỉnh hay Mẫn quý phi cũng sẽ không có một ngày yên ổn, cho dù người đó là mẫu phi sinh ra nàng.

 

“Tịch nhi…”

“Kế hoạch có chút thay đổi, hiện tại sẽ chuyển hướng tấn công từ hoàng hậu sang Lam Vũ Đỉnh mới được, hắn đang đấu đá kịch liệt với Lục vương gia phải không? Vậy thì chúng ta đổ thêm ít dầu vào lửa!” Lam Tịch Nguyệt lạnh lùng nói với Ti Đồ Triệt, trong mắt hiện lên vẻ ngoan tuyệt.

Đừng tưởng mẫu thân nàng cứ thể mà lừa gạt nàng, người thân ruột thịt của nàng chỉ có một là Mẫn quý phi nói cho cùng cũng chỉ là người sinh nàng ra, chưa từng gặp mặt một lần, trên đanh nghĩa có thể xưng hô một tiếng mẫu phi, những chuyện khác cái gì cũng không tính!

Nàng muốn làm rõ ràng mọi chuyện, mười sáu năm qua nàng đã không để ý đến chuyện phát sinh trước lúc nàng chào đời. Nàng đã tin tưởng vô điều kiện mà mẫu phi bị hoàng hậu hại chết. Vấn đề bây giờ là người không có chết mà Lam Vũ Đỉnh lại cứ luôn miệng kêu nàng hại chết người khiến nàng luôn mang mặc cảm hổi hận, tội lỗi, chẳng nhẽ căn bản là hắn không hề thương yêu Mẫn quý phi sao? Nhưng mà thực sự dường như không như thế.

An Kỳ Lạc đứng dậy, đến bên nàng, ôm nàng vào lòng, hắn không thích bộ dạng lúc này của nàng, hắn muốn nàng mỗi ngày đều cảm thấy vui vẻ. Hắn nói, trong ánh mắt tràn đầy sự đau lòng: “Tịch nhi, chúng ta về Dạ Thánh môn trước đi!” Nàng ngẩng đầu nhìn Ti Đồ Triệt hướng hắn gật đầu nói: “Nơi này tạm thời nhờ cậy ngươi!”

Ti Đồ Triệt hiểu chuyện khẽ gật đầu, tầm mắt vẫn đặt cả trên người nàng, nếu có thể hắn cũng muốn giống như An Kỳ Lạc, được ôm nàng như vậy, cho nàng sự ấm áp, nhưng hắn biết người bây giờ nàng muốn là An Kỳ Lạc chứ không phải là hắn.

Trong lúc An Kỳ Lạc chuẩn bị dắt tay Lam Tịch Nguyệt về Dạ Thánh môn thì bên ngoài bỗng truyền tới tiếng bước chân, sau đó cánh cửa bị đẩy ra từ phía ngoài, Khúc Vân Kỳ xông vào không chút kiêng kỵ. Nhìn thấy An Kỳ Lạc và Lam Tịch Nguyệt hắn khẽ sửng sốt nhưng ngay sau đó trên mặt lập tức xuất hiện nụ cười, nhất là lúc thấy Lam Tịch Nguyệt lại càng tỏ vẻ nghênh đón. Hắn kéo nàng ra khỏi ngực An Kỳ Lạc, làm như mới vừa rồi không thấy gì cả, bô bô nói: “A, Tư Đồ huynh, rốt cục cũng gặp lại ngươi, thật tốt quá rồi, đi, chúng ra đi uống rượu!”

Hắn nói là làm luôn, không màng quan tâm xem Lam Tịch Nguyệt có nguyện ý hay không, lôi lôi kéo kéo nàng đi ra ngoài cửa. Mặc dù hắn đã đáp ứng Ti Đồ Triệt không thương tổn nàng, nhưng mà tìm nàng uống rượu không tính là chuyện thương tổn nàng nha! Cho dù bây giờ hắn không còn tính toán muốn mang nàng về làm phu nhân Khúc gia trang nhưng mà hắn vẫn hết sức thích thú bằng hữu này, bằng hữu chứ không phải huynh đệ vì hắn đã biết nàng là nữ nhi.

Lam Tịch Nguyệt rút tay ra khỏi tay hắn, khuôn mặt trong trẻo lạnh lùng nhìn hắn nói: “Một mình ngươi đi mà uống, ta không rảnh đi cùng ngươi!”

4 responses »

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s